Tìm kiếm Blog này

Đang tải...

Thứ Sáu, ngày 19 tháng 11 năm 2010

Cấp đông

1.Cấp đông và rã.



Những thức mình bỏ vào sẽ đông cứng đợi ngày đẹp trời người đến mở ra

cái nhăn mặt vì hơi lạnh toát lên len vào kẽ tay đang nhón nhẻ từng gắp một

sorry nhé

không ngon nhưng tiện lợi

không thích nhưng cần thiết

không mệt mỏi

không phiền toái

cả nếu cần cũng chả quái gì phải phân vân

không thêm chút dưỡng chất nào đâu nên chẳng bao giờ phá vỡ cái hình hài người đang hạnh phúc vô cùng sở hữu



Chỉ cần cấp đông và rã.



2.Ngăn.



Cái ngăn đá chỉ chứa những cái hộp chia thành món nhỏ như những mẩu chocolate vuông vắn ký gửi trong cái thổn thức vô biên tỏa ra từ nguồn lạnh có tự bao giờ

Cái ngăn đá chối từ một thực thể đang sống.



3. Con chuồn chuồn.



Đành hát thế này...

Khi vui thì đậu khi buồn thì bay...



Cấp đông một mình bắt đầu tự những ngón bàn tay.

Thứ Năm, ngày 11 tháng 11 năm 2010

Một

Không còn chỗ nào để trốn
T mượn nơi này để lặng im

Lặng im không gió mây bay lại
T thả rơi mình xuống mênh mông

Lặng im như dấu anh đi vội
T để yên mình một mồ côi...

Thứ Bảy, ngày 30 tháng 10 năm 2010

Khi buồn

T hỏi anh
khi buồn anh sẽ chi???

ngồi ngó mây?
đêm sâu lắm

ngồi ngắm bèo
tan hoài mắt dõi vào đâu

T chỉ cần ngồi thật lâu hơn một chút
để bớt phúc âm những đỗi tanh bành

Giờ một mình
T hỏi anh
khi buồn anh sẽ làm chi???

Thứ Ba, ngày 14 tháng 9 năm 2010

Bình tĩnh một mình

Ừ thôi T làm người bình tĩnh
cho yên những chìm nổi sơn hà
đá dựng có ngăn sống cấm biển
thì lòng vẫn sóng vẫn lao xao

T giờ đã biết làm bình tĩnh
tập quên độ lượng với yêu đời
tập nhớ chừng mực trong câu nói
tập với cơ hồ cả giấc mơ

Bình tĩnh T thành con cá lội
quẫy riêng thứ tiếng của hai mình...

Thứ Năm, ngày 09 tháng 9 năm 2010

Hái thuốc cho mình

Khi không làm một cơn đau
khi không làm một nát nhàu cả lên
chung tay xây một ngôi đền
chữa dăm ba bệnh tự nhiên như là...

Là hoa thì nở thành hoa
vô duyên lại nở la đà thành yêu
đi ngang gặp buổi chợ chiều
trong cơn đau cũ dám liều một phen

vậy mà cũng gọi thành tên
thuyền quyên ứ hự... thả trên tay người
anh đau một chuyến nghi ngờ
T về hái thuốc ngồi chờ kiếp sau...

Thứ Ba, ngày 07 tháng 9 năm 2010

Ngó cái lưng chừng

Nhiều khi nói cho vui vậy thôi
chứ thực lòng rất rỗng
không đầu đuôi không kết thúc
kiểu ngó mây mà thấy lưng chừng

Nên cái nhấp máy nào cũng thiên lung mang nai
ném chữ ra sông ném lòng làm sóng
vậy nên
cái bến mới phúc âm cái bậc chênh chao nứt gãy
cái ma hôm nào dọa đôi lứa yêu nhau

Thực lòng có sao cũng bằng lòng cá lội
có vui có buồn có lận đận thế thôi

như nửa chiều bên này tầm tã mưa rơi
anh đi bên kia sao sợ lòng T ướt...

Thứ Hai, ngày 06 tháng 9 năm 2010

Thấy ngu chưa kưng

Ai biểu tò mò làm chi
khi không làm người mắc tính xấu
đã bảo kệ cha đời
mình thích chi làm nấy
cũng qua một phận đời
đâu kần toan tính so đo

Nhìn con phù du đi
một lần đời sống duy cho một lần
với sứ mạng phồn sinh cho bầy đàn kéo nhau đi dự hội
đâu dâu bể gì
dù chết cũng vô ưu

Thấy ngu chưa kưng
ai biểu lần đân mà đi tìm câu hỏi
ai trả lời
ai trả lời
ai trả lời

thì cái kết nào cũng vậy mà thôi...