Ừ thì tại giống đa tình
thấy ai đứt ruột cũng thình lình đau
thấy ai rớt đáy sông sâu
mình đem thắp lửa bắc cầu tùm lum
nên chi buồn ở sau lưng
chạy quanh chạy quẩn quá chừng vô duyên
vô duyên cho tới mạn thuyền
vỗ ba bảy nhịp ra thuyền quyên luôn
nên chi không giận không hờn
tại mình đứt ruột bỏ luôn người tình
vội vàng ttheo cõi u minh
làm sao biết
ai thả tinh tỉnh tình...
Một cuộc tình nhỏ bé trên đôi môi hồng đào. Đường đời xa lắm nhé em không nhớ tôi sao? Hãy về mau hãy về mau...
Tìm kiếm Blog này
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2009
Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2009
Lẳng lơ
Đêm qua đổi bóng với hình
đổi say với tỉnh đổi mình với em
đêm qua đổi lạ thành quen
đổi thương nhớ thành đỏ đen bạc vàng
đêm qua táo rụng giữa làng
có chuông thằng mõ vang vang sân đình
đêm qua có một cái rình
có thêm vài cái đa tình đong đưa
đêm qua ai cũng chẳng vừa
đã say đắm đã không chừa lẳng lơ...
đổi say với tỉnh đổi mình với em
đêm qua đổi lạ thành quen
đổi thương nhớ thành đỏ đen bạc vàng
đêm qua táo rụng giữa làng
có chuông thằng mõ vang vang sân đình
đêm qua có một cái rình
có thêm vài cái đa tình đong đưa
đêm qua ai cũng chẳng vừa
đã say đắm đã không chừa lẳng lơ...
Thứ Năm, 21 tháng 5, 2009
Đong đưa
Sợ rơi ra sập một núi
sợ cúi xuống ướt một chiều
sợ vỡ òa cái cheo leo
nên em đem mình ra đếm
Đếm rằng mười hai than thở
đếm rằng hai bốn trách thân
đếm rằng mênh mông tình tứ
đếm rằng vô số đa tình
Sợ rằng hai đứa làm thinh
sợ rằng chênh vênh vách đá
sợ rằng mai thành người lạ
đất trời không ngó mặt nhau
Nên chừ thôi mệt bể dâu
em thôi làm người tình nhỏ
em thôi gieo mình theo gió
thôi rồi... thôi hết đong đưa...
sợ cúi xuống ướt một chiều
sợ vỡ òa cái cheo leo
nên em đem mình ra đếm
Đếm rằng mười hai than thở
đếm rằng hai bốn trách thân
đếm rằng mênh mông tình tứ
đếm rằng vô số đa tình
Sợ rằng hai đứa làm thinh
sợ rằng chênh vênh vách đá
sợ rằng mai thành người lạ
đất trời không ngó mặt nhau
Nên chừ thôi mệt bể dâu
em thôi làm người tình nhỏ
em thôi gieo mình theo gió
thôi rồi... thôi hết đong đưa...
Thứ Tư, 29 tháng 4, 2009
Truyện ngắn
sẽ không còn nắng cho em
sẽ không còn nữa người quen bên đường
chỉ còn ngọn gió thất thường
thổi dăm ba cọng nhớ thương gọi là
sẽ không còn nữa thật thà
yêu em như độ tình là hư không
sẽ không còn nữa mênh mông
sẽ không còn nữa... sẽ không là tình...
thôi em về lại với mình
với đôi ba chuyện tang tình ngày xưa
với thêm năm bảy chuyện đùa
với thêm tám chín sợi mưa đầu mùa
với thêm một chút duyên thừa
thêm vào một chuyện như vừa được yêu!
sẽ không còn nữa người quen bên đường
chỉ còn ngọn gió thất thường
thổi dăm ba cọng nhớ thương gọi là
sẽ không còn nữa thật thà
yêu em như độ tình là hư không
sẽ không còn nữa mênh mông
sẽ không còn nữa... sẽ không là tình...
thôi em về lại với mình
với đôi ba chuyện tang tình ngày xưa
với thêm năm bảy chuyện đùa
với thêm tám chín sợi mưa đầu mùa
với thêm một chút duyên thừa
thêm vào một chuyện như vừa được yêu!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)