Gọi gì cũng không lời động vọng
T nghe thương nhớ cứ xoay vòng
mỏi mắt chớp đời ơi biển động
đâu là mình giữa mênh mông
để sáng nay có loài mắt chớp
mở không ra mà đếm u sầu
u sầu nở muộn mười năm nữa
ai đứng chân cầu đời nước xuôi
Gọi gì cũng không lời động vọng
T treo thương nhớ dưới hiên nhà...
Một cuộc tình nhỏ bé trên đôi môi hồng đào. Đường đời xa lắm nhé em không nhớ tôi sao? Hãy về mau hãy về mau...
Tìm kiếm Blog này
Thứ Bảy, 4 tháng 9, 2010
Thứ Năm, 2 tháng 9, 2010
Ngủ giấc dài bằng một cái tin
Buổi thèm ngủ T ủ bằng chăn
chăn giúp T khi mơ thấy anh không bị rớt ra ngoài
khoanh thành vùng ấm áp
Rồi ngoan như giấc mơ
đôi mắt khép
vòng tay khép
khép bình yên giấu bão trong lòng
T ngủ cho mình khỏi cuồng nộ về anh
Giờ thì anh đi đi
Đêm dẫu dài đến tiếng thứ bao nhiêu
T sẽ lấy cái tin đo cho bằng nỗi nhớ...
chăn giúp T khi mơ thấy anh không bị rớt ra ngoài
khoanh thành vùng ấm áp
Rồi ngoan như giấc mơ
đôi mắt khép
vòng tay khép
khép bình yên giấu bão trong lòng
T ngủ cho mình khỏi cuồng nộ về anh
Giờ thì anh đi đi
Đêm dẫu dài đến tiếng thứ bao nhiêu
T sẽ lấy cái tin đo cho bằng nỗi nhớ...
Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2010
T đã mơ
bữa nay anh bận
đúng không
bận làm người tử tế
bận làm người đứng đắn
bận rất vui những bổn phận vai mình
nên anh không gặp T
đúng không
nên chiều qua mưa như giông
nên lòng ai như không
như không và mơ và gặp
mơ
T đã gặp
đúng không
đúng không
bận làm người tử tế
bận làm người đứng đắn
bận rất vui những bổn phận vai mình
nên anh không gặp T
đúng không
nên chiều qua mưa như giông
nên lòng ai như không
như không và mơ và gặp
mơ
T đã gặp
đúng không
Thứ Năm, 19 tháng 8, 2010
Đau như một tất nhiên
Mấy ngày nay T đau
nhức đầu sổ mũi
những cơn đau rất thường tình mà đôi khi T cố lấy đó làm niềm vui
để biết mình còn có cớ
Khi đau thường tình người ta thường buồn và mỏi mệt
riêng một T lại không
T biết mình đau là đang có cái mà nhìn vào cho qua ngày đoạn tháng
để nhỡ có bị vô tình cũng khỏi mất công áy náy mất công thắc thỏm mất công hoài nghi
T đau
để nhỡ không gặp anh
hoặc anh không thể gặp T
coi như là tất nhiên vậy...
nhức đầu sổ mũi
những cơn đau rất thường tình mà đôi khi T cố lấy đó làm niềm vui
để biết mình còn có cớ
Khi đau thường tình người ta thường buồn và mỏi mệt
riêng một T lại không
T biết mình đau là đang có cái mà nhìn vào cho qua ngày đoạn tháng
để nhỡ có bị vô tình cũng khỏi mất công áy náy mất công thắc thỏm mất công hoài nghi
T đau
để nhỡ không gặp anh
hoặc anh không thể gặp T
coi như là tất nhiên vậy...
Thứ Hai, 16 tháng 8, 2010
Một khúc cũng đành
Một ngày có sáu khắc
một đêm có năm canh
chuông mõ chùa xa không làm sao thấy rõ
chỉ hồ như
hồ như có khắc nào T nghĩ đến anh
hồ như có canh nào anh nghĩ đến T
dẫu ít dẫu nhiều
mình cũng đã cùng nhau một đoạn
một đêm có năm canh
chuông mõ chùa xa không làm sao thấy rõ
chỉ hồ như
hồ như có khắc nào T nghĩ đến anh
hồ như có canh nào anh nghĩ đến T
dẫu ít dẫu nhiều
mình cũng đã cùng nhau một đoạn
Chủ Nhật, 15 tháng 8, 2010
Bản tin thời tiết dành cho T
Bản tin thời tiết kêu nhiều nắng
T đợi trời mưa
trời mưa giúp T ngồi thật sâu trong ký ức
nghe nụ hôn ngày ấy quay về
Bản tin thời tiết báo nhiều mưa
T mong trời nắng
trời nắng giúp T mở mắt mình thành nhiều quãng lặng
mỗi quãng lặng nào cũng có mây bay
Bản tin thời tiết không báo thêm cơn bão nào
chỉ một vùng áp thấp
thành lốc xoáy
T chơ vơ giữa ngả ba đường...
T đợi trời mưa
trời mưa giúp T ngồi thật sâu trong ký ức
nghe nụ hôn ngày ấy quay về
Bản tin thời tiết báo nhiều mưa
T mong trời nắng
trời nắng giúp T mở mắt mình thành nhiều quãng lặng
mỗi quãng lặng nào cũng có mây bay
Bản tin thời tiết không báo thêm cơn bão nào
chỉ một vùng áp thấp
thành lốc xoáy
T chơ vơ giữa ngả ba đường...
Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2010
Mùa thu bình tĩnh
Trong lắm và xanh lắm
từng lời nói xếp cẩn thận từ độ năm
bây giờ đem ra
như lụa là óng ả
như một thời gian sang trọng riêng mình
Yêu thương mà chi
yêu nhau mà chi
con trăng gửi lại hôm rằm
nụ hôn như thể ai nằm lại đây
Thương lắm và xa vắng
làm đau chi cái bần thần
Xanh chi mùa thu
để nôn nao chuyện thời gian mười lăm năm nữa
Vâng lời anh
T thương lượng mùa thu ơi bình tĩnh
Để hoa vẫn vàng trong dự tưởng xôn xao...
từng lời nói xếp cẩn thận từ độ năm
bây giờ đem ra
như lụa là óng ả
như một thời gian sang trọng riêng mình
Yêu thương mà chi
yêu nhau mà chi
con trăng gửi lại hôm rằm
nụ hôn như thể ai nằm lại đây
Thương lắm và xa vắng
làm đau chi cái bần thần
Xanh chi mùa thu
để nôn nao chuyện thời gian mười lăm năm nữa
Vâng lời anh
T thương lượng mùa thu ơi bình tĩnh
Để hoa vẫn vàng trong dự tưởng xôn xao...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)