Tìm kiếm Blog này

Thứ Tư, 30 tháng 6, 2010

Thèm nuôi một con chó

Khi thất lạc T thèm nuôi con chó
thảy một khúc xương và gọi nó về
ôm ríu rít nghe bàn chân ấm áp
ôm dịu dàng tay vuốt đỡ mồ côi

Khi thất lạc T thèm nuôi con chó
lỡ giận đá đi dăm phút lại quay về
ư ử nũng nịu nghe hoài nên nhớ
quấn quýt vui buồn dòm mãi nên quen

Chừ thất lạc anh làm người biền biệt
T biết lấy chi để gọi anh về...

Chuyện phim

Đã xong rồi kịch bản
đã đủ rồi trường quay
đã tràn trề cảm xúc
đã rất phim giữa đời

nhân vật lúc này đứng tuổi
không đủ nhan sắc để đóng vai buồn

gã đạo diễn già khó tính
nhỏ nước rửa mắt để lý điệu khóc tình

hát rằng
chuồn chuồn mắc phải nhện vương
đã trót dan díu thì thương nhau cùng...

nào đâu đào kép diễn chung
đến khi nước mắt
lại ung dung cười...

Thứ Bảy, 26 tháng 6, 2010

Sương mù bụi đỏ

không còn buổi sớm nào mới nhất
dành cho em
tôi đi tìm hồi ức nào đã mất
bay theo bụi đỏ dị kỳ

thuở bụi đỏ mình đâu biết yêu nhau
đành gọi lòng ừ thôi đồ rứa
cả thị xã hồn nhiên ở trọ
trong nốt si thăng la giáng tưng bừng

tôi nâng bụm tay mình lòng trứng
nghe khôn ngoan nở dại bên đời
không còn gì để nói
cũng bằng thất thố giang sơn

em ở lại cho lòng tôi mở hội
khuya hết sương mù lại nói yêu nhau...

Thứ Sáu, 25 tháng 6, 2010

Xuống tàu một mình

Hãy xuống tàu và đừng quay lưng lại
để tiếng còi kia thả nhẹ lòng
bên kia toa tàu không còn tiếng va đập thứ một trăm
trưa đứng nhớ.

Hãy nhấc thanh ray và ngồi im đâu đấy
có kẻ theo chân thành nỗi nhớ song hành
dù trăm năm hay ngàn năm nữa
một tiếng yêu mình thả xuống đành hanh

nên đừng nhớ mà thành mắc nợ
bóng nắng treo ngang trưa chết giấc một lòng...

Thứ Năm, 24 tháng 6, 2010

Bước thứ n

Bước thứ bao nhiêu
mình vấp vào nhau
cho thêm dày sự sự...

cái sự nhớ đã qua rồi
cái sự thương cũng xong rồi
cái sự yêu, mà thôi đừng nhắc nữa
lại càng trơ thêm nỗi lưng chừng

bước thứ bao nhiêu
thì thân mòn chân mỏi
thì mắt đầy nghi ngại
thì lòng đầy đắng cay
thì mình đầy trống vắng
mà vấp cả vào nhau?

cái sự này thế thế

rồi bỗng dưng thành..

Những khoảng trống

Cắt những khoảng trống dán vào nhau
bần bật phúc âm bần bật nhớ
nỗi này lấy màn đêm che lại
vẫn u u... những tiếng giang đầu

đận này gió thổi như mau
mà lòng mình khóc chậm
nên chùi hoài nước mắt không khô

messenger
cài nhầm địa chỉ
như lá khô thành rác giữa lưng chừng

để cuối cùng những khoảng trống cầm lưng
quay nơi nào cũng nhớ

ai đi ngưng chiều...

Thứ Ba, 22 tháng 6, 2010

Điểm XYZ

Khúc này ký hiệu em tự đánh dấu cho mình là X hoặc có thể là Y là Z
thì có hề chi
miễn bằng dấu nào cũng hiện lên một màu đỏ rất son
trên hành trình may mắn của nhân vật trữ tình đóng vai n trong dòng đời rất chật
tạm gọi đó là hành trình duy nhất
khi những mốc son không phải ai cũng đánh dấu được cho mình...

Khúc này ký hiệu đang còn bay trong mắt
không nâu không xanh không đen long lanh hay u sầu hạt nhãn
đôi mắt đầy màu nắng
trong như giọt sương mai
hành trình thứ nhất của nhân vật trữ tình đóng vai n bỗng trở nên rất thật
chỉ ăn sương mai và lớn bên đời
nở òa những nụ cười mang ngập tràn hạnh phúc

Khúc này XYZ cũng có thật
nên Kinh Thánh sẽ bỏ câu nhận tội
họ không có lỗi
Bản Người tình đã chứng minh!