Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 18 tháng 7, 2010

Bến sông

Tại thương cái bến tội tình
nằm không dáng vỡ một mình chênh vênh
một người tự gọi là anh
thêm em là một mình thành hai nhau

Ngó sông anh biết bạc đầu
thương em sóng vỗ qua cầu còn run
giờ mình đã biết gọi chung
một thiên đồ rứa ra lừng khừng yêu

Thương chi cái bến sông liều
mà trưa đứng nắng thả nhiều nụ hôn
nên giờ T dạ bồn chồn
đợi mưa chờ trở lại nguồn cội xưa...

Thứ Bảy, 17 tháng 7, 2010

Chuyện tươi hồng

Chủ nhật tươi hồng
T cũng tươi hồng ngồi nghe tình ca du mục
nghe thảo nguyên bay mười lăm năm với những thảm hoa vàng xôn xao nở bình minh trong đôi mắt
nghe thời gian không khắc một nốt nhăn nào trong tâm hồn dù mười lăm hai mươi ba mươi năm mươi và vĩnh viễn
thời gian không làm tổ trong hồn

Chủ nhật tươi hồng
bắt chước bài hát kia T ngồi thả từng tiếng guitare rơi xuống cái bậc thềm vỡ
tiếng dội lên xanh thẳm trong ngần
vang thành khúc hát trăm năm

Chủ nhật tươi hồng
Chủ nhật tươi hồng
T mở triệu đóa bên hiên nhà chờ nắng sang sông
Và gió sẽ mênh mông
Và tình thôi lận đận

Bởi chuyện yêu nào cũng đẹp tự trong tim.

Thứ Sáu, 16 tháng 7, 2010

Cái đồng hồ

Cái đồng hồ chạy quanh
không cần nhanh hay chậm
chỉ cần chạy sao cho đúng
giờ anh gặp T.

Giờ anh gặp T.
có mưa?
có nắng?
có vài lẳng lặng
có chút ưu phiền.

Hề chi hề chi
chỉ cần tích tắc
cũng thành trăm năm
chỉ cần nước mắt
cũng thành phúc âm

Cái đồng hồ chạy quanh
mà nhanh hay chậm???

Thứ Tư, 14 tháng 7, 2010

Gieo hạt

Buổi sớm T ra đường cầm theo vài cái hạt

ra ngõ gieo cây nhớ
đi đường gieo cây thương
đến trường gieo tiếng hát
đất thẫm những nỗi xanh niềm

T trồng cây bắt đầu từ gieo hạt
những hoa vàng trong nắng nở lao xao

T trồng anh bắt đầu từ lần đau thứ nhất
sao không cây tình nào nở cho nhau???

Thứ Ba, 13 tháng 7, 2010

Lòng thôi đành đoạn

Bắt chước người đời T trở giọng làm ghen
khi nhìn hạnh phúc cười hạnh phúc mím chi hạnh phúc giả vờ đau khổ
hạnh phúc không nói thêm điều gì cả
nhưng mắt môi trào ứ ra kia kìa

Khi mà T một mình ngồi gọi cái chênh vênh
lòng nhủ không mong nhưng tay lần hồi bấm đốt
đêm đã khuya cửa nhà ai kêu kẹt
cũng đủ bần thần cái hò hẹn đoan trang

Khi đêm ngủ giật mình sợ nói mớ toạc cả chiêm bao
T lấy tay gói giấc mơ vào gối
Làm bình yên như đời chưa giông bão
Làm dịu dàng như chưa thể chua ngoa

T cố hình dung anh sẽ rất thật thà
khi biết giấu hạnh phúc vào một riêng nào đó
Và T sẽ ngồi tưởng tượng khúc diễm tình bất tuyệt
Và huyễn hoặc mình như thể mười lăm

Nhưng hạnh phúc thì cười cay đắng cũng cười theo
Nên bắt chước người xưa T tự ghen cho lòng thôi đành đoạn.

Thứ Hai, 12 tháng 7, 2010

Vô ngôn

Nói vài tiếng đi
ẩn ngôn chi cũng đặng
không cần mỹ từ ngoa từ hư từ đạm từ những quái quỷ từ gì cả
chỉ cần nói anh đang nhớ T.

Cái điện thoại không đổ chuông
messenger sorry sorry sorry như người câm còn giả vờ điếc
như không hề kinh thánh đã từng buông

Đêm khuya vô cùng
T cũng vô cùng...

Thứ Sáu, 2 tháng 7, 2010

Chiếc thu tàn

em bỏ tiếng guốc phía bên kia
để tôi nghe nỗi sầu đá dựng
cái lóc cóc rơi vào tầng bậc
sẽ lên màu một sớm mai xanh

mai xanh thẳm tôi làm thi sĩ
gõ phím thành thơ cột tóc cho nàng
nhưng rất tiếc (đằng sau cánh cửa)
vẫn dịu dàng tiếng guốc khoan thai

nên chiều muộn hay tàn hay tắt lửa
thì vẫn tôi vẫn lại chiếc thu tàn...